Dịp Tết Bính Ngọ này, chị Nguyễn Thị Bích tiếp tục nhận lệnh "trực chiến" tại Đội Quản lý Điện lực Khu vực Tuần Giáo. Với những người thợ điện nơi cửa ngõ Tây Bắc này, Tết không tính bằng những ngày nghỉ ngơi hay du xuân chúc Tết, mà tính bằng sự an toàn của dòng điện. 13 năm tuổi nghề, 11 năm chị lỗi hẹn với cha mẹ già nơi quê nhà Thái Nguyên. Bởi với khoảng cách gần 600km cách trở, chị không thể "tranh thủ" về kịp bữa cơm tất niên, mà chọn ở lại để biến lời xin lỗi cha mẹ thành ánh sáng sưởi ấm muôn nhà.
Cách trung tâm tỉnh Điện Biên hơn 80km, Tuần Giáo những ngày Tết hun hút lạnh. Gió từ đỉnh đèo Pha Đin – một trong "tứ đại đỉnh đèo" hùng vĩ của Tây Bắc – tràn về rít từng hồi qua khe cửa phòng trực ban. Chị Nguyễn Thị Bích khẽ so vai trong bộ sắc phục cam.

Ông Vũ Thanh Bình - Đội phó, Đội QLĐLKV Tuần Giáo kiểm tra công tác trực đảm bảo cấp điện Tết tại tổ trực vận hành
Sinh ra và lớn lên tại vùng đất trà xã Đại Từ, tỉnh Thái Nguyên, nhưng suốt 13 năm qua, chị Nguyễn Thị Bích đã chọn gắn bó với đại ngàn Điện Biên như quê hương thứ hai. Khoảng cách 600 cây số – con số đủ để biến mọi ý định 'về thăm nhà chốc lát' trở thành điều không thể giữa những đợt trực cao điểm Tết. 11 mùa Xuân lỗi hẹn; có những năm trực đúng phút Giao thừa, có những năm trực xuyên các ngày Mùng, nhưng dù ở vị trí nào, nỗi nhớ quê mẹ vẫn luôn là một khoảng lặng đau đáu trong trái tim người nữ thợ điện xa quê.
“Mẹ gọi điện bảo: Nhà mình gói bánh chưng rồi, có cả phần con đấy”, chị Bích nghẹn ngào kể, đôi mắt chị vẫn dán chặt vào sơ đồ đơn tuyến để đảm bảo không một sự cố nhỏ nào xảy ra. “11 năm, con gái nợ mẹ một lời tạ lỗi. Nhớ nhà nhất là lúc thấy người dân xúng xính áo hoa đi đón Tết, lòng mình cứ thắt lại. Nhưng nếu mình rời vị trí, ai sẽ canh cho những bóng đèn kia luôn sáng?”

Tập trung cao độ trong từng thao tác vận hành, chị Nguyễn Thị Bích cùng đồng nghiệp nỗ lực đảm bảo dòng điện an toàn, ổn định cho nhân dân vui xuân, đón Tết.
Làm việc tại nút thắt năng lượng quan trọng như Tuần Giáo, áp lực những ngày Tết là cực kỳ lớn. Khi ngoài kia bừng sáng bởi đèn hoa, cũng là lúc phụ tải biến động mạnh nhất. Chỉ một tích tắc lơ là, một sự cố cũng có thể khiến khách hàng trên địa bàn đơn vị quản lý mất đi niềm vui trọn vẹn.
Bữa cơm ngày Tết của chị và đồng nghiệp đôi khi chỉ là bát mì tôm nóng vội hay khoanh bánh chưng. Chị tâm sự: “Người ta bảo thợ điện chúng tôi đứng trong bóng tối để giữ ánh sáng. Tôi thấy đúng. Nhưng với tôi, ánh sáng ngoài kia chính là cách tôi ăn Tết cùng gia đình. Vì khi điện ở Tuần Giáo sáng, thì ở quê nhà Thái Nguyên cách đây 600km, ánh điện ấy cũng đang rạng ngời trên bàn thờ tổ tiên”

Chị Bích cùng đồng nghiệp trao đổi chuyên môn, cùng nhau gác lại nỗi nhớ quê nhà để hoàn thành sứ mệnh giữ lửa nơi cửa ngõ Tây Bắc.
Giây phút giải lao ngắn ngủi giữa ca trực, chị Bích gọi điện về nhà. Qua màn hình, hình ảnh cha mẹ già tóc bạc trắng đang trông ngóng đứa con gái khiến người phụ nữ vốn can trường nơi đèo cao phải rơi lệ. Chị nghẹn ngào nhắn nhủ qua màn hình nhỏ: “Con muốn nói với bố mẹ là: Bố mẹ ơi, con xin lỗi vì lại một năm nữa vắng mặt. Nhưng bố mẹ đừng buồn, vì con gái của bố mẹ đang làm một công việc rất thiêng liêng. Ở đây, con cùng anh em đang 'canh giấc ngủ cho dòng điện'. Nếu pháo hoa là niềm vui của mọi người, thì dòng điện an toàn là sự sống của mảnh đất này. Con không về được để thắp nén hương trên bàn thờ gia tiên, thì con xin dùng sự tận tâm của mình để thắp sáng cho niềm vui của hàng vạn gia đình khác. Đó chính là món quà Tết lớn nhất mà con gửi về tặng bố mẹ từ vùng đất lịch sử Điện Biên này.” – Câu nói nửa chừng đứt quãng bởi tiếng bộ đàm báo cáo thông số phụ tải.
Ngay lập tức, chị lau vội giọt nước mắt, trở lại với phong thái của một nhân viên vận hành dày dạn bản lĩnh. Trách nhiệm trước sự tin cậy của Nhân dân không cho phép chị yếu mềm lâu, bởi đằng sau chị là trọng trách bảo đảm an ninh năng lượng, là sứ mệnh giữ vững mạch máu của nền kinh tế đang nỗ lực thắp sáng từng bản làng vùng cao Điện Biên.
Giao thừa và những ngày Tết rồi sẽ qua, nhưng ánh sáng từ những ngôi nhà trên phố núi Tuần Giáo vẫn sẽ rực rỡ nhờ những bàn tay thầm lặng. Phía sau sự lung linh ấy, bóng dáng người phụ nữ áo cam vẫn lặng lẽ, kiên trung như cây thông trên đỉnh Pha Đin. Chị đã biến 600km nhớ thương thành sự tận tụy, biến lời xin lỗi cha mẹ thành ánh sáng sưởi ấm muôn nhà, thắp lên mùa Xuân ấm áp cho mảnh đất lịch sử Điện Biên.
Thu Huyền


