Thứ Năm, Ngày 25 Tháng 4 Năm 2019

Lượt truy cập 4415894 Đang online 51

Tin tức - Sự kiện   »  Trang văn nghệ

KỶ NIỆM VỀ MỘT CHUYẾN CÔNG TÁC

 

 Có lần tôi được giao nhiệm vụ đi kiểm tra nghiệm thu đóng điện công trình cấp điện cho bản Thèn Pả xã Xa Lông ( thuộc dự án ADB đưa điện về nông thôn miền núi của Tập đoàn Điện lực Việt Nam). Xã Xa Lông là xã miền núi thuộc diện khó khăn nhất của huyện Mường Chà Tỉnh Điện Biên.

 Nếu đi từ Thành Phố Điện Biên để đến được bản Thèn Pả phải qua Thị Trấn Mường Chà 50 km đường nhựa sau đó đi tiếp khoảng 60 km đường rừng. Đường giao thông rất khó khăn bởi là huyện miền núi: có đoạn phải vượt đèo, dốc ngược; có đoạn phải lội qua các suối nước ngầm; đường đi gập ghềnh, khúc khuỷu.

 Trên đường đi, thấy gà rừng tìm bạn tình, nghe tiếng động của máy giật mình dáo dác vỗ cánh bay qua…

 Có nhiều người khi nghe chuyện thắc mắc hỏi gà rừng ở đâu mà nhiều thế?! Tôi dám cam đoan: chắc chắn đó là gà rừng , bởi khi xuống đuổi để bắt - mà không bắt được đều thấy chúng chạy vào rừng! Tuy không bắt được chúng nhưng buổi trưa hôm đó chúng tôi vẫn được thưởng thức món gà rừng rang gừng tại nhà ông trưởng bản.

 Qua Bản Chiêu Ly xe dừng lại trên đỉnh dốc Đá Mài, bên kia dốc là Bản Thèn Pả. nằm giữa một thung lũng, lác đác những nếp nhà sàn nằm rải rác, những đàn bò ung dung gặm cỏ…

 Đứng trên đỉnh Dốc Đá Mài ngắm trời, ngắm đất giữa không khí trong lành của núi rừng hùng vĩ! Ngắm nhìn hàng trụ điện hiên ngang, vững chắc vươn xa và mất hút sau rặng núi; nghe đâu đó quanh mình tiếng chim rừng lảnh lót; tiếng nước róc rách dưới khe … hoà cùng với tiếng hát ca của những người thợ điện.

Tôi chợt hình dung thấy những khuôn mặt của các cụ già, em nhỏ ngỡ ngàng, mừng vui khi lần đầu nhìn thấy ánh điện toả sáng tại thôn bản của mình…

 Bất chợt những vần thơ trong bài thơ “ Đường dây mến yêu” - rất tiếc, tôi không nhớ tên tác giả của bài thơ đó. Những vần thơ ca ngợi hình ảnh những người thợ điện đường dây của chúng ta: Tuy rất khó khăn đưa điện về vùng sâu, vùng xa nhưng vẫn lạc quan yêu đời và rất yêu thiên nhiên đất nước....Tất cả ập đến, ùa vào lòng tôi một cảm xúc trào dâng, lâng lâng khó tả!

 Và lúc đó, không kìm được cảm xúc, tôi đã đọc bài thơ đó cho mọi người trong đoàn cùng nghe:

                        Tôi mến đường dây tự khi nào!
                              Ngắm dây tải điện thấy trời cao,

Trên đường dây đó dòng điện sáng,
Sáng khắp bản làng, át  trăng sao.

Đi tuyến gập ghềnh, ngắm đường dây.
Long lanh chuỗi sứ lẫn vào mây!
Ôi đẹp làm sao, mây nhẹ lướt,
Hòa lẫn vào trời, sứ cùng dây!

Trụ điện cao cao thật đáng yêu,
Hiên ngang, vững chắc giữa nắng chiều,

Oai hùng khỏe mạnh như dũng sỹ.
Gánh cả bầu trời, vững bước đi!

Khi leo lên trụ ngồi lau sứ,
Róc rách bên rừng, tiếng suối reo!
Đung đưa cánh võng đường dây hát,
Vi vút lưng trời gió hát theo.

Khúc nhạc reo vui từ dòng điện,
Cung đàn đất nước đẹp mùa Xuân,
Đất trời, cuộc sống như bừng sáng!
Ý Đảng sáng ngời, sáng lòng dân.

 Đặng Thanh Ngọc P6


Phòng Điều Độ
Các tin cùng chủ đề Các tin khác
Liên kết Web

 Bản quyền thuộc về Công ty Điện lực Điện Biên
Copy right 2011, all rights reserved. Email: admin@pcdienbien.com.vn
Thông tin trích từ website này yêu cầu ghi rõ từ nguồn http://pcdienbien.com.vn